Đáp: Ban đầu, chính phủ Trung Quốc còn tán thành Pháp Luân Công. Các đảng viên Đảng Cộng Sản Trung Quốc (ĐCSTQ), gồm cả quan chức các cấp, và/hoặc người nhà của họ cũng học luyện Pháp Luân Công, nhờ đó mà có được sức khỏe cả về thể chất lẫn tinh thần. Trước khi cuộc bức hại bắt đầu, trung bình cứ mười người Trung Quốc thì có một người luyện Pháp Luân Công.
Tháng 8 năm 1993, Ban Tuyên giáo Trung ương và Bộ Công an đã đồng tổ chức Hội nghị Biểu dương Toàn quốc lần thứ ba các nhân vật tiên tiến dũng cảm vì việc nghĩa. Hội nghị đã đặc biệt mời Đại sư Lý Hồng Chí đến chữa bệnh phục hồi miễn phí cho các nhân vật tiên tiến tham dự, và đạt được hiệu quả rất rõ rệt. Vì vậy, Quỹ Dũng cảm vì việc nghĩa Trung Hoa đã gửi “Thư cảm ơn của Bộ Công an Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa tới Hội Nghiên cứu Khoa học Khí công Trung Quốc”, trong đó ghi nhận Đại sư Lý Hồng Chí và hiệu quả trị bệnh khỏe thân thần kỳ của Pháp Luân Công.
Tại Triển lãm Sức khỏe Phương Đông ở Bắc Kinh năm 1993, Đại sư Lý đã nhận được giải thưởng cao nhất của triển lãm là “Giải thưởng Tiến bộ Khoa học Liên ngành”, “Giải Vàng đặc biệt” của triển lãm, và danh hiệu “Khí công sư được hoan nghênh nhất”.
Tháng 5 năm 1998, Cục trưởng Tổng cục Thể thao Nhà nước Trung Quốc đã đích thân đến Trường Xuân, nơi khai sinh ra Pháp Luân Công, để thị sát. Tối hôm đó, chương trình “Tin tức buổi tối” trên Kênh 1 và Kênh 5 của Đài Truyền hình Trung ương (CCTV) đã phát sóng cảnh tượng đông đảo quần chúng tu luyện Pháp Luân Công, với thời lượng khoảng 10 phút.
Tháng 9 năm 1998, Tổng cục Thể thao Nhà nước đã tiến hành một cuộc điều tra lấy mẫu trên 12.553 người tu luyện Pháp Luân Công, tỷ lệ khỏi bệnh và phục hồi cơ bản là 77,5%, cộng với 20,4% người có chuyển biến tốt, tổng tỷ lệ hiệu quả trị bệnh khỏe thân lên tới 97,9%. Trung bình mỗi người tiết kiệm được hơn 1.700 nhân dân tệ tiền thuốc men, chữa trị mỗi năm, tổng cộng tiết kiệm được hơn 21 triệu nhân dân tệ chi phí y tế mỗi năm.
Ngày 10 tháng 7 năm 1998, “Thời báo Kinh tế Trung Quốc” đã đăng một bài báo dài với tiêu đề “Tôi đứng dậy được rồi!”, kể về câu chuyện của bà Tạ Tú Phấn, một bà nội trợ ở Hàm Đan, Hà Bắc, bị liệt giường 16 năm, sau khi tu luyện Pháp Luân Công đã phục hồi khả năng đi lại.
Ngày 28 tháng 8 năm 1998, “Báo Thanh niên Trung Quốc” đã đăng bài “Ngày hội của sinh mệnh” để giới thiệu về màn trình diễn xuất sắc của đội hình 1.500 học viên Pháp Luân Công và hiệu quả trị bệnh khỏe thân của Pháp Luân Công tại Đại hội Thể thao Châu Á ở Thẩm Dương, Trung Quốc năm 1997.
Ngày 10 tháng 11 năm 1998, báo “Dương Thành Buổi chiều” của Quảng Châu, Trung Quốc đã đăng bài “Già trẻ đều luyện Pháp Luân Công”, đưa tin về buổi luyện công buổi sáng quy mô lớn của 5.000 người tại các điểm luyện công như Công viên Liệt sỹ Quảng Châu. Bài báo cũng đưa tin về cô Lâm Thiền Anh, một nhân viên thống kê của Công ty TNHH Da thuộc Địch Uy Quảng Châu, “từng bị liệt nửa người, liệt tới 70% cơ thể, không tự chủ được đại tiểu tiện”, sau khi tu luyện Pháp Luân Công đã hoàn toàn bình phục, hiện nay “sắc mặt hồng hào, rạng rỡ, động tác luyện công linh hoạt tự nhiên”. Bài báo còn đăng kèm ảnh một cụ già 93 tuổi và một em bé 2 tuổi đang luyện Pháp Luân Công, và giới thiệu Quảng Đông bấy giờ có gần 250.000 người tu luyện Pháp Luân Công, và Pháp Luân Công khẳng định là truyền công không thu phí, chỉ dạy công tình nguyện.
Ngày 17 tháng 3 năm 1997, “Nhật báo Đại Liên” của Trung Quốc đăng bài “Cụ già vô danh âm thầm cống hiến”, kể về câu chuyện: một cụ già tên là Thịnh Lễ Kiếm, đã dành một năm âm thầm sửa bốn con đường cho dân làng, tổng chiều dài khoảng 1.100 mét. Khi mọi người hỏi ông ở đơn vị nào, được trả bao nhiêu tiền, ông nói: “Tôi học Pháp Luân Công, làm chút việc tốt cho mọi người, chứ không phải vì tiền.”
Ngày 16 tháng 2 năm 1998, mục “Thư của độc giả” của “Nhật báo Bắc Kinh” đã biểu dương một người Bắc Kinh giấu tên, đã quyên góp 80.000 nhân dân tệ cho Viện Nghiên cứu Hóa chất của Công ty Hóa chất Lan Châu, để phục vụ cho việc xây dựng nghiên cứu khoa học ở vùng Tây Bắc; và 100.000 nhân dân tệ cho Phân viện Lang Phường, Viện Khoa học Thăm dò và Khai thác Dầu khí Trung Quốc. Người Bắc Kinh này nói rằng, thông qua tu luyện Pháp Luân Công, ông đã có những lý giải mới về ý nghĩa của cuộc sống, những truy cầu của con người, và việc tu dưỡng tâm tính, v.v. nên đã quyết định quyên góp như vậy. Đài Phát thanh Nhân dân Bắc Kinh trong chương trình “Đường dây nóng về cuộc sống” cũng đã có một bài phóng sự chi tiết kéo dài hơn một giờ về sự việc này và về Pháp Luân Công.
Ngày 21 tháng 2 năm 1998, báo “Đại Liên Buổi chiều” của Trung Quốc đưa tin rằng học viên Viên Hồng Tồn của Học viện Chiến hạm Hải quân Đại Liên, vào chiều ngày 14 tháng 2, đã cứu một em bé rơi xuống hố băng từ độ sâu ba mét dưới lớp băng trên sông Tự Do ở Đại Liên, được gọi là “La Thịnh Giáo sống”, và được học viện ghi công hạng nhì. Lúc đó, Viên Hồng Tồn đã tu luyện Pháp Luân Công được hai năm.
Nửa cuối năm 1998, một nhóm cán bộ hưu trí của Quốc hội Nhân dân do cựu Ủy viên trưởng Kiều Thạch đứng đầu, sau khi tiến hành một cuộc điều tra chi tiết kéo dài nhiều tháng về Pháp Luân Công, đã đi đến kết luận: “Pháp Luân Công đối với quốc gia, đối với nhân dân có trăm điều lợi mà chẳng có một điều hại.”